Đánh rắm: sao phải xấu hổ?


Vì sao trẻ thích đùa cợt về những chuyện như đánh rắm, đi vệ sinh và người lớn chúng ta nên nhìn nhận nó như thế nào cho đúng?


Cách đây khoảng 1 năm từng có phụ huynh nhắn cho mình là sao chị lại nói những chuyện như đánh rắm, ợ hơi, đi ị thối với con một cách bình thường và vui vẻ như thế. Em thấy những cái đó chẳng có gì hay ho cả để mà lôi ra làm trò cười, ở trường em các giáo viên không được nói những từ như rắm, ỉa…

Có một điều thú vị là hầu hết những đứa trẻ đều khá khoái chí và cảm thấy vui vẻ với chuyện zắm zít. Trường học của Ốc các thầy cô cũng nói về chuyện đánh rắm một cách hoàn toàn vui nhộn và bình thường. Không ai phải né tránh hay giấu giếm nó. Thậm chí còn có những bài hát chỉ hát về chủ đề đánh rắm ở trường mẫu giáo.

Trong bài viết này mình sẽ viết tập trung là rõ 2 điều:

1/ Vì sao việc đùa cợt về rắm, mông, đi vệ sinh lại hấp dẫn trẻ

2/ Đánh rắm, ợ hơi hay nhiều biểu hiện khác của cơ thể là một hiện tượng rất bình thường

Bắt đầu nào.

VÌ SAO TRẺ THÍCH ĐÙA CỢT VỀ RẮM, MÔNG, ĐI VỆ SINH?

Trẻ hiểu từ ngữ rất có sức mạnh và chúng cũng biết một số từ có sức mạnh đặc biệt. Chức năng cơ thể có một cường độ đặc biệt khi thể hiện những từ ngữ này.

Trẻ thì luôn muốn thử, làm cho người lớn cười hay trở nên ngớ ngẩn - đó là những điều rất hấp dẫn trẻ. Và những từ liên quan tới chuyện đi vệ sinh cũng vậy.

Con người thường sử dụng sự hài hước để che giấu hoặc thỏa hiệp với nỗi lo lắng. Trẻ sơ sinh sợ rời xa cha mẹ, con cười và chơi các trò peek-a-boo (ú òa). Trẻ lớn có thể đùa cợt về những vấn đề con đang phải vật lộn, như tình dục hoặc cái chế. Còn đối với trẻ 3-6 tuổi, những thứ ở trong nhà vệ sinh là một trong những điều gây ra lo lắng. Đặc biệt là những đứa trẻ đang được dạy để tự đi vệ sinh.

Sự hài hước cho phép con giành quyền kiểm soát nỗi sợ đó.

Nếu bạn đang ở trong 1 tình huống khó xử và có thể đùa cợt về nó thì nó sẽ làm giảm căng thẳng. Trẻ đang làm điều tương tự, ngay cả khi con không nhận ra nó.

Trong cuốn Jokes & Their Relationship to the Unconscious, Freud đã mô tả 3 giai đoạn hài hước (sau đó được Dr.Bergen xác nhận và liên kết với các độ tuổi ở trẻ):

  • Giai đoạn đầu là CHƠI: 2-3 tuổi

  • Giai đoạn tiếp là NGỚ NGẨN (Jesting): 4-6 tuổi

  • Giai đoạn sau là NÓI ĐÙA: 6-7 tuổi và tiếp tục cho tới khi trưởng thành

Jesting liên quan tới cường điệu vui tươi và ngớ ngẩn. Và những câu chuyện về nhà vệ sinh, ợ hơi… nằm trong giai đoạn này. Ở tuổi lên 4, trẻ cũng bắt đầu biết sử dụng sự hài hước để truyền đạt nhiều ý nghĩa, một trong số đó là có thể nói những điều gây shock hoặc phi lý, gây ra tiếng cười.

Và một cảm giác hài hước lành mạnh tích cực có thể truyền đạt một loạt các cảm xúc, bao gồm cả những cảm xúc rất tiêu cực mà không bao giờ có thể được thể hiện trực tiếp.

Tóm lại thì trong độ tuổi dưới 6, hành vi trẻ nói và đùa cợt về những vấn đề này là HOÀN TOÀN PHÙ HỢP LỨA TUỔI và không có gì quái dị ở đây cả. Dẫu vậy tất nhiên chúng ta vẫn phải dạy con về các quy tắc xã hội.

Chẳng hạn như chúng ta phải dạy một đứa trẻ không đùa nghịch tại bàn ăn, không dùng chuyện đi vệ sinh, đánh rắm để chế nhạo hay trêu đùa người khác.

Có một gợi ý mình từng gợi ý cho cha mẹ là Butt Talk Time. 5 phút mỗi ngày, trẻ được phép nói bất cứ thứ gì, kể cả những thứ thô thiển, bẩn thỉu và bố mẹ sẽ có thể cười và chơi cùng con. Đó là lúc vui đùa. Khi những trò đùa này xuất hiện cả ở trong các tình huống không chấp nhận được về mặt xã hội, đó chính là lúc cha mẹ cần một nơi để chuyển hướng nó. “Ốc ơi mẹ nói này, mẹ nghĩ đã tới lúc chúng ta cần phải cất hoặc dừng lại Butt Talk Time.” Chúng ta có thể nhấn mạnh, đóng gói nó lại và để con tự đối phó với việc kiểm soát nó.

Cha mẹ nên thoải mái, bởi những trò đùa có liên quan tới nhà vệ sinh là một phần nằm trong sự phát triển lành mạnh của đứa trẻ - và cũng là một phần tự nhiên khi con phát triển cảm giác về sự hài hước. NÓ SẼ KHÔNG KÉO DÀI MÃI MÃI.

Nếu bố mẹ đang cảm thấy khó khăn với việc đối phó, hãy chờ 1 năm tới, con sẽ thay đổi.

ĐÁNH RẮM, Ợ HƠI CŨNG LÀ TIẾNG NÓI CỦA CƠ THỂ

Ai trong chúng ta có lẽ cũng từng phải xin lỗi vì đã khóc, đã tức giận, đã ợ hơi to ở nơi công cộng, đã đánh rắm thối, đã đổ mồ hôi hay là “xin lỗi tôi cần đi vệ sinh”…. Phải không ạ?

Nhưng hãy nghĩ thẳng thớm thế này: đó đều là những chức năng bình thường và lành mạnh của cơ thể.

  • Khóc khi buồn

  • Tức giận khi có điều gì không hài lòng

  • Ợ hơi khi đang tiêu hóa

  • Xì hơi khi có quá nhiều khí trong ruột

  • Đổ mồ hôi khi nóng

  • Đi tè và đi tị để loại bỏ những gì cơ thể không cần

Cơ thể đang làm những việc hoàn toàn bình thường và lành mạnh. Nó đang cố gắng giũ chúng ta cân bằng một cách tự nhiên và liên tục.

Hãy tưởng tượng xem điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không bao giờ khóc, không bao giờ thể hiện sự tức giận lành mạnh (healthy anger), không bao giờ xì hơi (hãy hỏi cảm giác của bà mẹ mới mổ đẻ mà không xì hơi được trong vòng 48 giờ đi), không bao giờ đổ mồ hôi, cố gắng nhịn đi vệ sinh…

Tất nhiên sẽ không có gì vui vẻ xảy đến rồi. Vì lúc đó cơ thể chúng ta đang phải chịu quá nhiều áp lực và sớm muộn chúng ta cũng sẽ ốm hoặc bệnh.

Tuy nhiên, nhiều chuẩn mực văn hóa hiện tại đang dạy chúng ta phải bỏ qua những chức năng tự nhiên và lành mạnh của cơ thể từ khi còn rất nhỏ. Liệu điều đó có tốt không?

Chúng ta yêu cầu con đừng có khóc nữa và cư xử người lớn đi khi con bộc lộ sự tức giận.

Chúng ta yêu cầu con phải đợi đến thời gian chín muồi rồi mới được đi vệ sinh để dạy con ngồi bô.

Chúng ta dạy con phải nín lại hoặc khiến con cảm thấy xấu hổ, chế giễu con khi con xì hơi hay ợ hơi.

Hãy suy ngẫm lại về điều này.

Tất nhiên chúng ta không dạy con hãy cứ tự nhiên mà đánh rắm ợ hơi và khóc lóc thật to trên đường phố đi. Nhưng điều quan trọng đó là hãy nhớ những điều này đều tốt cho sức khỏe.

Sức khỏe của chúng ta phụ thuộc vào chức năng của cơ thể.

Và nếu con phải cố gắng kiềm chế đánh hơi, khóc lóc, đi ị khi đang đi mua sắm… thì nhà chính là không gian con cảm thấy an toàn và không phải gắng gồng gì cả.

Cho con hiểu việc đánh rắm, ợ hơi và thể hiện cảm xúc là hoàn toàn được chấp nhận và khỏe mạnh.

Chúc các bố mẹ và các con oánh zắm và ợ hơi vui vẻ ;)

​ĐĂNG KÝ NHẬN BÀI VIẾT MỚI.

Cảm ơn bạn đã theo dõi và đọc các bài viết của Linh. Bạn có thể để lại tin nhắn tại đây hoặc email cho Linh tới linhphan87@outlook.com

Viết & Kiếm tiền từ viết 

Tâm lý trẻ nhỏ

Làm cha mẹ ​nhẹ nhàng 

Better Writing

Freelance Biz

Better Influence

​Book Writing

LINKS