Làm thế nào để thu hút độc giả bằng những câu chuyện cá nhân (dù bạn rất ngại chia sẻ)

Updated: Feb 1

Bạn đã từng như thế này bao giờ chưa?


Bạn là một cây viết. Bạn viết một bài viết dài với lời khuyên về tăng năng suất làm việc. Bạn tin nó sẽ là hướng dẫn siêu hữu ích. Họ có thể áp dụng các lời khuyên ngay lập tức và dễ dàng.


Bạn tự hào về bài viết và đăng bài viết lên một trang mạng xã hội hoặc gửi vào email cho độc giả. Như thường lệ, họ đọc và một số chia sẻ bài viết. Nhưng không ai có ý kiến cả!


Tại sao người ta đọc mà không ý kiến gì?


Bởi vì độc giả cảm thấy người viết bài này chưa thực sự xuất hiện. Họ không biết bạn là ai, bạn làm gì. Bạn không cá nhân hóa được bài viết của mình và độc giả không biết hoặc cảm thấy mình cần bình luận hay bắt đầu cuộc trò chuyện như thế nào. Nhưng bạn loay hoay và không muốn hoặc không biết phải chia sẻ những câu chuyện riêng tư của mình trong bài viết ra sao.


Nghe quen không?


Đây cũng là vấn đề mà tới 99% học viên của mình mắc phải khi bắt đầu học viết trong các khóa coaching của mình.


Khi bắt đầu viết, đa phần chúng ta thường giấu bản thân mình đi


Khoảng 80% học viên của mình nói rằng các bạn thuộc nhóm hướng nội nhiều nên việc giãi bày hay chia sẻ những gì riêng tư trên MXH hoặc trên website là một điều các bạn không cảm thấy thoải mái.


Nhưng có một lời khuyên mình luôn nói đó là: hãy cá nhân hóa nội dung nếu không bài viết của bạn rất nhàm chán. Nếu chỉ là những lời khuyên không được cá nhân, người đọc có thể tìm ở nhiều nơi khác không cần phải tìm tới bạn.


Trong mắt độc giả, những người viết chúng ta là người chia sẻ thông tin. Khi họ bắt đầu biết về ta và bắt đầu nhìn thấy ta như một người bạn, họ quay trở lại vì muốn nghe, xem đọc những gì ta viết. Họ muốn tham gia một cuộc trò chuyện với ta.


Bản thân mình trước đây khi viết cũng mắc phải sai lầm này. Mình tổng hợp thông tin và chia sẻ những bài học có thể dễ dàng tìm ở nhiều nơi khác. Mình không thoải mái để chia sẻ về những gì có liên quan tới cá nhân mình. Cho đến một ngày mình viết như thế này:


Xin chào các bạn,
Không giống như mọi ngày, bài viết này xin phép để nói về bản thân.
Mình là Linh, mẹ của 2 thanh niên trai tráng 5 tuổi và 1 tuổi. Mình từng sống gần 4 năm ở miền Bắc, hơn 2 năm ở miền Trung và sau đó là miền Nam Nauy (Nauy là một trong 3 nước thuộc Scandinavia - Bắc Âu, toàn rừng với biển đảo và tương đối ấm áp ôn hòa chứ không quá lạnh lẽo băng giá như mọi người vẫn tưởng). Nhân tiện, ở đây mình có mùa đông dài và khá tối nhưng mùa hè cũng có vài tháng không có đêm chỉ có ngày vô cùng mát mẻ và trong lành. Chắc đấy là một phần lý do vì sao mình khỏe mạnh và sức viết tốt.
Mình đã viết sách về nuôi dạy con cái, về nghề viết trong 5 năm qua và năm nay mình sẽ tiếp tục ra mắt cuốn sách thứ 6,7,8 cũng về 2 chủ đề này.
Trước khi trở thành tác giả và là nhà tư vấn phụ huynh, mình học về PR & Marketing Communications. Học xong đi làm hơn mười năm thì lại tiếp tục học Child Development và Parent Coach. Giờ mình đang là hội viên của Hiệp hội trị liệu tâm thần cho gia đình của Nauy. À, mình còn từng là một nhân viên đứng làm bánh cho một brand thực phẩm của địa phương trong 10 tháng - đó là công việc duy nhất không phải chuyên môn mà mình từng học và từng nghĩ mình có thể làm nhưng mình đã làm và luôn cảm thấy biết ơn vì được làm công việc đó.
Thật tốt vì những gì mình đã học và đang học nó có thể bổ trợ cho nhau. Mình đã viết từ khi học cấp 3 và cho tới giờ vẫn tiếp tục theo đuổi việc viết. Những gì mình viết cũng gắn liền với những gì mình biết và học. Và nhờ kinh nghiệm gần 20 năm viết, mình có cơ hội trở thành Writing Coach. Sau 2 năm kể từ lớp học đầu tiên, mình có khoảng gần 3000 học viên (học viết) và khoảng 500 phiên tư vấn phụ huynh từ khắp thế giới.
Mình thích những thứ có tính nghệ thuật, nói chung là người tương đối duy mĩ, có thể chơi đàn ca hát và làm đồ thủ công nhưng không đủ kiên trì để theo đuổi những công việc này (mình đã từng là đồng sáng lập 1 trường nghệ thuật nho nhỏ ở Hà Nội và sau 2 năm hoạt động thì phải đóng cửa vì không còn đủ thời gian cho nó khi quản lý vận hành từ xa).
Dưới đây là một bức ảnh mình từng chụp ở Valencia. Đừng để vẻ ngoài đánh lừa bạn. Mình không mấy khi trang điểm, thậm chí nhiều năm nay đã không còn dùng lược (vì tóc rất ngắn hoặc luôn buộc túm lên), chưa kể còn dành phần nhiều thời gian trong 2 năm qua để mặc đồ ở nhà. Mình là một người mẹ có vẻ nói to với con trai hơi nhiều so với một "parenting expert" (và tất nhiên con mình không thích điều này), may là không chửi thề bao giờ và được cái khá hòa thuận với chồng.
Mình là nhóm ENFJ nhưng mình cần thời gian, không gian riêng để tự nạp năng lượng. Vậy nên việc trông nom 24/24 bọn trẻ đôi khi làm mình cảm thấy kiệt quệ và mình chọn dậy sớm từ 3-4h sáng trong 5 năm qua để có thời gian cho riêng mình. Và mình nghĩ việc homeschooling cũng tuyệt vời đấy nhưng mình có lẽ không phải tuýp phụ huynh có thể làm được điều đó với sự kiên nhẫn và nhẹ nhàng (anyway là có vẻ chồng mình lại là người làm được điều đó ).
Mình sử dụng tài khoản này để chia sẻ những gì mình biết và được học liên quan tới 2 chủ đề chính: làm cha mẹ và viết. Các bạn sẽ tìm thấy những gợi ý và lý giải cho việc làm sao để nuôi dạy con cái nhẹ nhàng ôn hòa cũng như làm sao để viết tốt hơn hoặc theo đuổi nghề viết một cách nghiêm túc.
Ngoài ra cũng có thể đọc thêm nhiều chia sẻ chuyên sâu khác ở website cá nhân của mình: www.linhphan.co
Cảm ơn các bạn đã đọc và theo dõi mình trong nhiều năm qua!

Bài viết đó là một trong những bài được yêu thích và được đọc nhiều nhất của mình. Trước đó, những bài viết mang tính cá nhân, câu chuyện cá nhân cũng đều được yêu thích và phản hồi rất tích cực. Các câu chuyện tất nhiên không phải chỉ có thành công mà còn có cả thất bại, cả sai lầm, ngu ngốc xấu hổ của mình. Quan trọng đó cũng là quá trình mình dám đối diện và sống thật với những cảm xúc và câu chuyện đã từng xảy ra trong đời mình, không e ngại hay phải trốn tránh thêm nữa.


Bởi vì ai cũng có những câu chuyện và trải nghiệm của riêng mình. Bởi vì không ai có chung một câu chuyện điên rồ nào đó nên bạn sẽ trở nên độc đáo và đặc biệt theo cách đó. Chẳng hạn như khi học viên của mình viết ra chia sẻ về việc bạn bị liệt dây thần kinh số 7 ra sao, bạn đối mặt thế nào thì mình thật sự bị hấp dẫn và cuốn vào câu chuyện đó.


Tất nhiên không phải lúc nào chúng ta cũng phải chia sẻ những chuyện thân mật hay đáng xấu hổ của mình trong bài viết. Chỉ cần tìm những câu chuyện nhỏ để minh họa cho các mẹo của bạn. Chẳng hạn như chuyện này:

Xã hội hiện đại này cổ xúy cho việc người ta phải vội vã, nhanh chóng, phải làm tốt hơn, mạnh mẽ hơn, phải vượt qua người khác nếu không thì chúng ta sẽ chỉ là kẻ thất bại. Với mình đó là dối trá.
Ví dụ thế này: các vận động viên olympic trung bình tập luyện khoảng 5-6 tiếng/ngày. Tập quá cường độ này đều gây bất lợi cho họ. Họ có nguy cơ chấn thương cũng như cả tâm trí lẫn cơ thể bị quá tải để thu nạp hoặc tập thêm cái gì đó mới. Bản thân mình thật ra chỉ cần tập trung làm việc khoảng 3 tiếng vào buổi sáng (dậy từ 3h và làm tới 6h30) là đủ, đó là thời gian tập trung tối đa để mình giải quyết và xử lý các công việc trọn vẹn. Không cần hơn.
Nhiều người nghĩ rằng lao đi làm việc, làm càng nhiều nỗ lực càng nhiều có nghĩa là sẽ có kết quả tốt hơn. Bài học mình học được khi tới Nauy và quan sát người ta làm việc đó là chỉ làm vừa đúng vừa đủ khối lượng công việc trong ngày. Hiếm có ai đã có gia đình mà thường xuyên over-time. Mà cũng ít công ty nào khuyến khích over-time vì như vậy họ sẽ phải trả gấp 3 lần mức lương làm hàng giờ. Nếu cần, họ sẽ đi làm sớm hơn 1 chút và vẫn trở về nhà đúng giờ. Giống như nước sôi ở 100 độ C. Nếu bạn đang cần pha cà phê, 80 độ là đủ rồi, sôi tới 100 hay 101 độ để làm gì đâu?

Hoặc bạn có thể đọc thêm rất nhiều bài viết tương tự của mình trên facebook cá nhân.


Làm sao để tạo ra được kết nối hay có sự liên quan với một câu chuyện cá nhân?


Cách phổ biến nhất để tạo ra sự liên quan đó là trước hết bạn quyết định bạn muốn giải thích điều gì, sau đó tự tìm tòi khám phá các kết nối với những chủ đề này từ câu chuyện của bạn.


Đôi khi chúng ta có thể làm theo cách ngược lại. Bắt đầu từ việc đối diện với các câu chuyện - nghĩ về câu chuyện cá nhân và sau đó cố gắng kết nối với một bài học nào đó.


Ví dụ như bài này:



Quyết định một chủ đề và kết nối câu chuyện của bạn với chuyên môn bạn muốn đưa vào bài viết. Hãy chắc chắn nếu so sánh thì mọi thứ cần ở chung cấp độ - 1 sự vật/sự việc với 1 sự vật/sự việc, một người với một người, một quá trình với một quá trình, một kỹ năng với một kỹ năng.


Chẳng hạn, bạn có thể so sánh:

- Một website với một ngôi nhà

- Viết lách với nấu nướng


Một bài viết mình từng viết:


Nếu không có sự tương đương thì sự so sánh sẽ vô cùng khập khiễng và giả tạo. Khi đưa vào những câu chuyện và lồng ghép thông điệp trong đó, đừng tự tạo cho mình quá nhiều áp lực về chuyện bản thân phải sáng tạo.


Ngoài ra, nếu kể một câu chuyện quá cá nhân, giống như một nhật ký hàng ngày của bạn thì người đọc có thể yêu thích nhưng lại không mang nhiều điều hữu ích đến với họ. Vậy nên phải cân đối các yếu tố này trong bài viết nhé.


Làm sao để có được những ý tưởng tốt nhất?


Trong cuốn A Mind of Numbers, Barbara Oakley có chia sẻ về sự khác biệt giữ tư duy tập trung và tư duy khuếch tán, đại ý là:


  • Khi tư duy ở chế độ tập trung, chúng ta tập trung vào thứ gì đó đã được kết nối chặt chẽ trong tâm trí mình, thường là những thứ ta đã quen thuộc và thoải mái với những khái niệm cơ bản.

  • Khi tư duy ở chế độ khuếch tán, chúng ta để sự chú ý của mình được thư giãn và tâm trí đi lang thang. Cách này có thể cho phép các khu vực khác nhau của não tạm nghỉ và sau đó mang về những hiểu biết rõ ràng, giá trị hơn. Không giống như chế độ tập trung, chế độ này ít liên kết với bất kỳ một khu vực nào của não. Những thông tin mà chúng ta có được ở chế độ này thường đến từ những suy nghĩ sơ bộ đã từng được thực hiện trong chế độ tập trung.


Tóm lại là gì? Trước hết, bạn phải tập trung hết sức vào việc cố gắng giải quyết một vấn đề hoặc tìm một thứ gì đó sáng tạo, sau đó bạn có thể buông bỏ, tạm gác lại và để tâm trí mình tạo ra những kết nối mới. Bản thân mình tìm ra nhiều ý tưởng nhất khi mình đi dạo trong rừng, ngoài bờ biển hoặc trong khi nấu ăn. Lúc đó tâm trí đi lang thang và nhởn nhơ, không áp lực rồi có rất nhiều ý tưởng ùa đến.


Khi chúng ta đẩy não mình và ép nó phải nghĩ, phải sáng tạo thì nó lại càng ít sáng tạo đi. Vì vậy, nếu cảm thấy bí thì đừng nghĩ sâu xa làm gì, hãy đi làm thứ gì đó bạn thấy thoải mái, như là dọn dẹp giá sách, làm việc nhà chẳng hạn.


Vậy làm sao để thu hút người đọc trong một thế giới cạnh tranh như ngày nay?


Độc giả ngày nay bị phân tâm rất nhiều. Con cái thì ốm. Sếp thì khó tính. Chân thì đau. Cộng thêm email, mạng xã hội cập nhật 24/24... tất cả cạnh tranh để có được sự chú ý của họ. Trong vòng xoáy nội dung, chúng ta phải làm việc một cách thật chăm chỉ thì mới mong để nổi bật hơn và thu hút được sự chú ý.


Vậy nên nội dung hữu ích thôi là không đủ. Những công ty lớn với ngân sách lớn thì có thể mua sự chú ý của độc giả. Còn với chúng ta, những cây viết tự do, blogger, social influencers... chúng ta phải làm khác đi. Chúng ta phải là chính mình để có được sự kết nối thực sự với những người chúng ta muốn hướng tới. Một cách cá nhân nhất.


Đó chính là cách chúng ta kết bạn với độc giả, cách chúng ta tạo ra ảnh hưởng và mang về cho mình thêm các cơ hội.


Đó cũng là lý do khiến học quay trở lại để đọc tiếp, tìm thêm hoặc là kết nối với bạn cho một cơ hội mới nào đó mà chính bạn cũng phải bất ngờ.



Nếu có câu hỏi cho mình, hãy bình luận dưới bài viết nhé. Hoặc có thể đăng ký các khóa 1-on-1 coaching của mình tại linhphan.co/coaching


683 views0 comments

Recent Posts

See All